Những bài văn mẫu lớp 5

Viết về quê hương của em

Viết về quê hương của em

Bài làm

“Quê hương là gì hở mẹ?

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gì hở mẹ?

Ai đi xa cũng nhớ nhiều…

Mỗi người sinh ra, ai mà chẳng có cội nguồn, ai mà không có quê hương? Quê hương là nơi chôn rau cắt rốn. Ở đó ta có cha, có mẹ, có những ngày tháng êm đềm bên gia đình, bè bạn, thầy cô. Ở đó ta chập chững những bước đi đầu tiên, đã học những bài học về đạo làm người. Trong trái tim mỗi chúng ta, tình yêu quê hương là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng, tha thiết, là hành trang ta mang theo suốt cả cuộc đời.

Quê hương của tôi là mảnh đất Quảng Trị anh hùng, nằm giữa hai miền của Tổ Quốc. Tôi nghe mẹ tôi kể lại rằng, ngày xưa quê tôi bị chiến tranh hoành hành, nơi đây đã xảy ra không biết bao nhiêu trận chiến lịch sử, biết bao chiến sĩ đã dũng cảm hi sinh vì nước, vì dân. Để lại ngày nay là những địa danh lịch sử đã ghi vào sử sách như Địa đạo Vịnh Mốc – nơi ẩn trú của quân dân ta trong những ngày chiến đấu chống giặc, nhà tù Lao Bảo- nơi quân thù giam giữ những chiến sĩ chiến đấu cứu nước, nơi các anh, các chị đã kiên cường chịu sự hành hạ của bọn giặc, thà hi sinh chứ không bao giờ chịu khuất phục, Thành cổ Quảng Trị, Đường Chín Khe Sanh với những trận đấu khốc liệt cùng biết bao xương máu đã đổ xuống… Để lại cho tôi cuộc sống yên bình ngày nay. Đây là một niềm tự hào của người dân quê tôi. Và cũng là điều tôi luôn ghi nhớ trong lòng, ghi nhớ công ơn của những con người đã nằm lại nơi đây.

Xem thêm:  Tả cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé
Loading...

 Quê tôi có những đồng lúa màu xanh mươn mướt khi lúa mới trổ và màu vàng của nắng khi chín đượm. Đó là thành quả của những người nông dân một nắng hai sương cần cù vất vả tạo ra. Từng hạt lúa, hạt gạo thấm đẫm giọt mồ hôi của những người làm nông. Mỗi buổi chiều về khi nắng đã nhạt bớt màu, từng luồng gió thổi nhẹ vào từng cây lúa, làm chúng đong đưa, nghiêng ngã, chạm vào nhau như đang trêu đùa, nghịch ngợm với nhau.

Quảng Trị quê tôi có những rừng cây cao su, rừng tràm xanh cả một vùng trời. Những người công nhân cao su thức khuya dậy sớm, chịu nắng chịu mưa thất thường, siêng năng làm việc để tạo ra những dòng mủ trắng giúp ích cho chính bản thân, gia đình và xã hội.

Quê tôi có những vùng cát trắng trải dài trên những bãi biển. Biển quê tôi đẹp lắm, những tối đi dạo trên biển, đứng trước biển rồi hét thật to, những muộn phiền như tan biến hết. Tiếng của sóng biển rì rào và những hàng cây du dương êm tai. Tối ở biển thật trong lành và mát mẻ.

Tôi yêu quê tôi! Yêu miền quê đất đỏ bazan cùng cái nắng oi ả, nóng bức, hanh khô khi gió Lào về. Yêu những cơn mưa dầm tháng 9, tháng 10 và mùa lạnh cuối năm. Những buổi sáng co ro trong chiếc chăn bông to sụ ấm áp mà chẳng muốn chui ra chút nào. Yêu tuổi thơ với những chiều tắm mưa cùng đứa bạn hàng xóm, những trưa hè nóng bức năn nỉ xin mẹ tiền đi ăn kem, ăn chè dưới tiếng ve kêu râm ran.

Xem thêm:  Tả cảnh biển vào buổi sớm

Tôi thương quê tôi! Thương người dân quê mộc mạc và gần gũi, tuy ăn nói có phần cọc cằn thô lỗ nhưng lại có tấm lòng bao dung, thương yêu , giúp đỡ nhau khi hoạn nạn khó khăn, thật thà và chất phác. Thương đôi vai gầy của những người cha làm lụng quần quật ngày đêm, thương dáng xanh xao, hao gầy của những người mẹ, luôn âm thầm hi sinh và chịu đựng, vì cuộc sống mưu sinh,vì đàn con thơ dại, mẹ cha già yếu mà quên đi cả tuổi xuân của mình.

Yêu lắm, thương lắm, Quảng Trị quê tôi ơi!

Loading...
DMCA.com Protection Status