Những bài văn mẫu lớp 8

Cảm xúc về mùa khai trường của em

Cảm xúc về mùa khai trường của em

Bài làm

Tích… tắc… tích… tắc. Đồng hồ đã chỉ nửa đêm rồi sao. Mặc dù sáng mai tôi còn rất dậy sớm. Nhưng không có vẻ gì là đêm nay tôi sẽ ngủ một giấc ngon lành cả. Không phải là vì đó là thói quen hằng ngày của tôi hay là hôm nay tôi gặp chuyện gì đặc biệt đâu. Mà chỉ là vì đêm nay những cảm xúc và ký ức của ngày đầu tiên hay đúng hơn là tất cả các ngày tựu trường tôi từng trải nay lại dâng trào trong tôi.

– Đi ngủ thôi con! – Âm thanh trong trẻo của mẹ vang lên bất chợt làm tôi nảy cả người, giờ mới để ý bây giờ đã khuya lắm rồi nhưng tôi vẫn cố gắng gượng cho qua câu nói của mẹ, tiếp tục lục qua, lục lại xem xét thật kỹ lưỡng từng thứ đồ nào là khăn quàng, mũ nón, bóng bay, …

– “Con không cần phải lo quá đâu, mẹ biết ngày mai con chính thức vào lớp 1 rồi! Ngày đầu tiên đi học, con muốn hãnh diện nhất đàng hoàng nhất có thể đúng không? Nhưng chẳng lẽ con muốn là mất hết những điều tốt đẹp đó chỉ vì có một phong cách uể oải còn khuôn mặt thì mắt nhắm, mắt mở đấy chứ! Thôi vào ngủ đi con.

Mẹ cất giọng nhẹ nhàng khuyên bảo tôi nhưng hai con mắt liu hiu của tôi thì vẫn chẳng thèm ngó sang, nó vẫn cứ đắn đắn, đo đo dò qua, dò lại từng ngăn kéo trong cái cặp sách mới tinh màu xanh dương mà nó chắt lọc kỹ lưỡng lắm mới chọn được hôm bữa kia.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Trong lòng mẹ của Nguyên Hồng

“Hừm!” Chỉ mới nghe qua mà cái đôi mắt liu hiu giật mình lăm le nhìn sang mẹ tôi. Thế mà cái trí tưởng tượng thơ ngây của tôi còn nhanh gấp bội lần sự nhận thức của tôi. Nó giật mình khi thấy “Một con sư tử khổng lồ dữ tợn đang đứng bằng hai chân cầm trên tay cây đinh ba của quỷ san-ta hầm hừ như muốn đục một lỗ trên đít tôi.” Rồi mãi một lúc định hồn tôi mới nhận ra là người mẹ cao lớn của tôi đang cầm trên tay một cây thước gỗ chừng 6-7 gang tay trẻ em. Chẳng còn biết gì hơn, đôi tay bé xíu nhưng nhanh nhảu đến lạ kì của tôi quét hết tất cả vật dụng cần thiết vào trật tự trong cái cặp của tôi trong chớp nhoáng như thể đã được tập luyện một cách kỹ càng. À không phải gọi là đã được chứ vì cứ mỗi lần kiểm tra xong cất mọi thứ vào cặp một cách gọn gàng thì lại lôi ra kiểm tra lại mà. Nhưng rồi đến bước cuối cùng cho cặp vào tủ thì “cộp” đây là một trong những lí do tại sao tôi rất sợ và ghét sử dụng bất cứ cái tủ đồ nào trên đời.

Loading...

Đôi tay nhỏ bé của tôi sưng tấy lên, mẹ tôi liền hỏi:

– Sao vậy con?

Chẳng câu trả lời nào được đáp lại ngoài tiếng khóc thất thanh của tôi, những giọt nước mắt cứ lăn và lăn, tuôn trào như một dòng nước lũ trên một mảnh đất méo mó, biến dạng kỳ quái mà bất kỳ đứa trẻ nào dù dễ thương xinh đẹp đến đâu cũng khó lòng tránh khỏi. Mọi thứ xung quanh tôi cứ ù ù, òa òa mờ ảo dần như bị chôn sống giữa dòng nước lũ và sự đau đớn. Trong cái đau đớn ê ẩm khắp da thịt bỗng cảm thấy một thứ gì đó ấm nồng, mềm mại. Tôi mới chợt nhận ra từ khi nào mẹ đã bế tôi vào phòng để tôi nằm trong lòng mẹ, còn đôi tay đỏ hồng của tôi thì được ấp ủ trong đôi tay to lớn, có phần thô ráp của một con người đã từng trải nhiều điều tồi tệ đau đớn hơn vạn lần vết bầm nho nhỏ của tôi, bất chợt sự đau đớn cùng với tiếng nức nở và nước mắt của tôi cứ dần ngớt lại rồi tan biến hẳn thì bỗng một thứ còn đau đớn hơn, còn lớn hơn bội lần đang cào xé trong tôi. Không phải vì nỗi đau thể xác gì đâu mà là vì trước mắt tôi là một người phụ nữ đang co mình lại, đặt đôi môi xám nhạt vì sợ hãi của mình lên trên trán tôi mà vẫn cứ cố kìm nén nhưng tiếng khóc của mình nhỏ nhẹ:

Xem thêm:  Thuyết minh về chuyện cưới xin của người Mường

– Không sao đâu con … Không sao đâu …

Đôi mắt người ướt đẫm những giọt lệ chỉ vì lo cho tôi. Trong hơi ấm của tình yêu vô bờ bến của người mẹ của mình tôi nhận ra dù tôi có bảo mẹ mình đừng làm đi chăng nữa thì những cảm xúc hồi hộp, bồn chồn, đau đớn của tôi, bà vẫn luôn luôn bảo vệ, nhận thay tôi khỏi những thứ đó. Thế nên tôi sẽ chỉ để mẹ mình nhận tất cả những hạnh phúc nhất mà thôi! Rồi cứ thế tôi thiếp đi khi nào không hay. Ông mặt trời cuối cùng đã ló rạng những đám mây bắt đầu chui ra khỏi màn sương sớm để đến với bầu trời trong xanh. Trong cái khung cảnh đẹp đẽ như mơ ấy, một đôi môi nhẹ nhàng đặt lên má tôi. Tôi choàng tỉnh dậy sau câu nói của mẹ:

– Dậy đi học thôi con.

Trong buổi đi học đầu tiên hay bao giờ đi nữa. Tôi cũng sẽ không bao giờ quên đi tình yêu thương của mẹ dành cho mình để cho nó làm động lực để thúc đẩy tôi trong con đường học tập. Buổi đi học đầu tiên của tôi thế đấy! Còn bạn thì sao? Nhớ kể cho tôi nghe nhé!

Loading...
DMCA.com Protection Status