Những bài văn mẫu lớp 5

Bài viết về Những kỷ niệm về thầy cô và mái trường

Bài viết về Những kỷ niệm về thầy cô và mái trường

Bài làm

Trong mỗi chúng ta đều ước ao được cắp sách tới trường. Hạnh phúc biết bao con được may mắn là cựu học sinh trường Tiểu học Sơn Quang. Mái trường đó đã in nhiều kỉ niệm trong con thuở nào. Nơi ấy có thầy cô, bạn bè, cục phấn, bảng đen, bài giảng của thầy và cả những trang sách còn thơm mùi giấy. Là gốc bàng già nua nơi góc sân trường cuối mỗi buổi học chỉ còn lại mình con đợi ba đến đón, là con đường trong sân chen lẫn với những hàng ghế đá tự bao giờ. Mái ngói rêu phong và những bức tường đôi chỗ in hình loang lỗ, nơi có cái cửa sổ đã bị hoen màu. Bài giảng của thầy lúc em mới vào lớp một cứ I.. a, I… a,,, ngân mãi trong lòng. Là sự bỡ ngỡ rụt rè… lúc con mới bước vào lớp một. Nhớ mãi vòng tay yêu thương, thân ái của cô khi tôi nấc nghẹn của buổi trưa bán trú mà nhớ mẹ cồn cào không làm sao ngủ được. Ôi! cái cảm giác ấy cứ in đậm, in đậm trong con đến lạ. Cái cảm giác đó cho đến tận bây giờ vẫn vẹn nguyên. Hình ảnh Cô với bàn tay ấm áp vỗ về, cầm lấy tay tôi, nhẹ nhàng vuốt mái tóc lơ thơ của tôi, âu yếm nói:

Xem thêm:  Tả cây phượng trong sân trường em

Ngủ đi con! nghe lời cô, con ngủ đi nào!

Sự ấm áp, dịu dàng ấy nhưng cũng không làm tôi vơi đi sự nhớ nhung da diết, cồn cào cứ cháy lên trong tôi và lúc này như bùng lên dữ dội hơn. Mặc dù biết là không nên thế, bởi đây là buổi trưa cơ mà, Con chỉ vắng mẹ buổi trưa thôi ! Hãy can đảm lên. Tôi tự nhủ với mình rằng : Chàng trai yếu đuối ơi!. Sao mày nhớ mẹ nhiều thế!. Mãi hồi lâu, thời gian trôi thật chậm, Cô vẫn ngồi đó, vẫn nắm lấy tay tôi mà trong lúc tiếng thở đều đều của các bạn trong phòng đã yên giấc. Tự nhiên, tôi bật khóc, tiếng khóc chỉ đủ Cô nghe. Bất giác, Cô quay lại nhấc bỗng tôi lên và ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ vào mông tôi và nhẹ nhàng nói:

Loading...

Sao vậy con?

Tôi không trả lời cô nhưng cử chỉ ấy, hành động ấy và cả giọt nước mắt lúc ấy đã nói lên tất cả…

Sự ấm áp, hơi ấm đó cứ len lỏi, len lỏi trong con để rồi, hôm đó một giấc ngủ thật ngon đến với con một cách êm đềm và ngọt ngào. Trong giấc mơ trưa vẫn vẹn nguyên: Mẹ và Cô cùng đi trên một thảo nguyên xanh, êm đềm và trong lành có nắng vàng và cả những hàng cây che bóng mát, thi thoảng vài khóm hoa Hải Đường đâm bông rực rỡ… Cứ thế, cứ thế, một tiếng động nhẹ, làm tôi tỉnh giấc, Cô gật đầu cười tươi, hỏi:

  • Nhật Anh, con dậy rồi hả?
Xem thêm:  Tả cảnh buổi sáng trên cánh đồng làng

Tôi vừa hạnh phúc, vừa xấu hổ, ôm chầm lấy cô và nói:

  • Con cảm ơn cô thật nhiều ! Mẹ ơi,! Cô ơi! sao mà tha thiết đến thế…

Kí ức trong con cứ vẫn vẹn nguyên thuở nào! Bài giảng hôm ấy, trang sách đầu tiên , cả ngày đầu đến lớp và cả sự nghiêm khắc của thầy khi không thuộc bài. Mái trường – nơi chắp cánh và nuôi dưỡng tâm tâm hồn và trí tuệ của bao thế hệ học trò chúng con. Nơi đó là nơi bắt đầu cả một cuộc hành trình dài đi kiếm tìm hành trang tri thức của cả một cuộc đời. Hôm nay và mãi sau này, mái trường này, góc sân này và cả buổi trưa của con cũng đầy ắp kỉ niệm và tình yêu thương để cho con tiếp thêm hành trang tri thức ngày một dày hơn, lớn hơn giúp con vững bước đi trên con đường dài phía trước. Cảm ơn! Con xin cảm ơn tất cả ở dưới mái trường này. Mái trường mến yêu

Loading...
DMCA.com Protection Status